Chap 9
-Tôi nói lúc nào ta, sao không nhớ nhỉ.
-Này này, có muốn về nhà không đầy hả.
-ấy.. ấy, đừng nóng, tất nhiên là muốn về nhà rồi.
-vậy đi thôi, không nhây nữa.
-đi thôi, les`t go.
-À tôi tên Quân, còn cô tôi vẫn chưa biết tên là gì?
-Tôi tên Vân Anh, tên bên này là Anna, a cứ gọi là Anna cho dễ, vì tên Vân Anh chỉ dùng ở Vn thôi.
Tôi và Anna sải bước bên nhau về phòng trọ của tôi, trên đường về Anna giới thiệu cho tôi về Singapore. Chúng tôi con hứa nếu có thời gian thì tôi muốn Anna làm hướng dẫn viên cho mình muột buổi. À nó còn nhờ Anna đi mua sim và điện thoại bên này, để dễ bề liêm lạc.
-Anna à, biết ở đâu bán sim và điện thoại gần đây không?
-Anh hỏi làm gì? Chả nhẽ anh chưa có dt hả?
-Uh, tôi mới sang nên chưa chuẩn bị gì hết nên ……
-Thôi được rồi, đi theo tôi, tôi đưa đi mua, đúng thật là, không hiểu anh là người gì nữa, đến điện thoại cũng không chuẩn bị.
-Đây là lần đầu tôi xa nhà mà, lại là nước ngoài chứ bộ, ai như cô.
-Tôi làm sao hả hả hả?
-Không sao.
-(dơ nắm đấm trước mặt tôi) Anh cẩn thận đấy, không là tôi để anh tự đi về đấy.
-Tôi có ý gì đâu, chả nhẽ cô lại đem con bỏ chợ à, vậy là không được đâu.
-Tôi thích thì tôi bỏ thôi, với cả anh lớn rồi, sợ gì chứ.
-Sợ chứ sao không, giưa đất khác quê người mà.
-Biết sợ là tốt, đừng có mà nhây với tôi, không là tôi bỏ anh thật đấy.
-Rồi, rồi, biết rồi, khổ lắm.
Anna dẫn nó đến một cửa hang điện thoại cũng gần chỗ nó ở.
-Hi ( cả nó và Anna lên tiếng)
-Hi, what do you need?
-he want buys phone and phone number.
-Oh, brother needed so kind?
-anh cần loại nào?( Anna quay sang hỏi nó)
-loại nào cũng được.
-vậy loại giống tôi ha.
-I buy iphone 6.
-Every 299 usd of other precious.
Tôi rút ví lấy tiền ra trả, mua bán xong thì tôi cùng Anna về khu nhà của Anna.
-Mai anh có phải làm gì không?
-Mại tôi đi nhập học thôi, mà có việc gì?
-Thế anh không muốn có sdt ak mà hỏi việc gì?
-Uả, thế vừa nãy vẫn chưa có sim hả?
-A nghĩ đây là Vn sao mà mua sim dễ như mua kẹo.
-Vậy sao để có sim đây.
-Mại ra chỗ dky ký của nhà mạng rồi dky, họ sẽ cấp sim cho anh, anh phải nạp tiền vào mà dùng 3G.
-Vậy phiền cô một lần nữa vậy.
-Này tôi làm không công đâu.
-Thế á, giúp người mà cũng đòi công ak?
-Ai chứ anh là tôi phải đòi.
-Uh, cũng được, nhưng đòi cái gì nhẹ nhành thôi, kiểu như thơm vào mà chẳng hạn.
-Ai thèm cái đó chứ, hư.
-À mà từ đây đi về bên phải 300m là về đến chỗ anh đấy.
-Cảm ơn nha cô gái dễ thương gặp lần đầu, à mà mai làm sao tôi có thể gặp được cô.
-Anh cứ đến quán nhà tôi là sẽ gặp tôi thôi ak.
Nói xong Anna đi vào nhà. Bỏ mình nó bơ vơ nhìn theo bong dánh cô nàng, đôi mang căng mọng nảy này mỗi bước chân của Anna. Về đến phóng, nó vscn xong, nó nằm vật ra giường và suy nghĩ về việc mà nó sang đây học là đúng hay sai. Mãi suy nghĩ, nó lại thiếp đi lúc nào không hay. Sang hôm sau đúng 9h, nó có mặt tại nơi mà nó sẽ học trong một năm tới, vì đã có lịch hẹn nên nó được đưa đến gặp hiệu trưởng để làm thủ tục. Xong xuôi nó lại về quán ăn, là nơi hẹn của nó và Anna. Đến quán, nó chỉ thấy có mỗi bác trai, bác gái và một chị phục vụ, nó liền hỏi chị phục vụ.
-I'm sorry! anna have here is not so?
-Who are you?
-I was a friend of anna.
-So hope you wait, anna will busy a few things.
-No problem
Một lúc sau Anna bước ra với vẻ mặt tơi tỉnh.
-Anh đợi có lâu không?
-Cũng đủ để tôi ăn xong một tô phở và một ấm nước chè vs bác trai.
-Xí, có tý mà làm quá vậy anh hai.
-Cũng có gần 1 tiếng chư mấy, làm ai vào quán cũng nhìn tui, khiến bác trai phải ra tiếp chuyện cho đỡ ngại.
-Thật cơ á, đên vậy cơ á.
-Vâng thưa chị hai, giờ đi được chưa ạ.
-Uh, ta đi thôi.
Nó và Anna đến chi nhánh của Singtel để dky sim. Vì theo Anna thì Singtel có dịch vụ chăm sóc khách hàng tốt nhất mà chi phí 3G không quá cao. Vậy là cuối cùng nó cũng có cái sim, có cái để liên lạc với mọi người ở Vn. Tối đó nó chờ từng giây, từng phút một, 1 phút mà nó ngỡ 60s, một ngày mà ngỡ 24 tiếng.
Đúng 9h, tài khoản của thằng Túng sáng lên là nó gọi ngay lập tức, cũng chẳng phải đợi quá lâu, thằng Tùng bắt máy ngay và luôn.
-Chào đồng chí, đồng chí thấy bên ý thế nào? Có giống ở Vn không?
-Đâu, mẹ và em gái tao đâu, cho tao nhìn thấy họ cái.
-Ghớm, bạn bè chả hỏi thăm được câu, hờn.
-Bạn Tùng đẹp zai không chấp vặt.
-Em chào hai.( đứa em gái lên tiếng). Mẹ mẹ, ra mà nhìn mặt anh hai nè.
-Đây, mẹ ra giờ đây, anh mày có chạy đi đâu mà sợ. ( mẹ nó lên tiếng)
-Chào bé Linh của anh.
-Con chào mẹ, ở nhà có việc gì không mẹ, bao giờ mợ lên vậy mẹ? ( mẹ nó tiến đến gần chiếc máy tình.
-ở nhà không có chuyên gì, 4 hôm nữa là mợ mày lên, bên đó thế nào, có quen không con?
-Dạ, cũng bình thường mẹ ạ, bên này đời nhịp sống nó nhanh hơn ở Vn nhiều mẹ ạ.
-Uh, thôi có gắng lên con, cố gắng học tập tốt ha con, đừng phụ lòng người ta.
-Vâng, tất nhiên rồi mẹ, con mẹ mà.
-Mẹ, mẹ cho con nói chuyện với hai một chút. ( bé Linh lên tiếng)
-Đấy, của cô đấy, ai giàng mất đâu mà sợ.
-Em chào hai, bến đó hai quen được chị nào chưa? Khi nào hai về thì dẫn thi chị ý về theo ha.
-Gì vậy cô, mới sang có một hôm mà đòi quen ai đó ak
-Không quen thì sao hai biết mua điện thoại ở đâu, lại còn cả sim nưa chứ.
-Sao em biết mấy cái đó?
-Bạn em bảo đó, kêu ở nước ngoài phải mua sim, mà phải ra tận trung tâm mới được mua, mà chỉ dùng 1 số thôi.
-Bạn em giỏi thật đấy, ở VN mà biết nhưng thư đó.
-Thì chị bạn ấy cũng học ở nước ngoài mà, nên em hỏi thôi.
Cuộc nói chuyện đó kéo dài đến tận 11h đêm mới kết thúc bằng việc thúc dục của mẹ nó. Nó đàng ngậm ngùi tắt cuộc gọi và hẹn hôm sau nó lại gọi về.
-Tôi nói lúc nào ta, sao không nhớ nhỉ.
-Này này, có muốn về nhà không đầy hả.
-ấy.. ấy, đừng nóng, tất nhiên là muốn về nhà rồi.
-vậy đi thôi, không nhây nữa.
-đi thôi, les`t go.
-À tôi tên Quân, còn cô tôi vẫn chưa biết tên là gì?
-Tôi tên Vân Anh, tên bên này là Anna, a cứ gọi là Anna cho dễ, vì tên Vân Anh chỉ dùng ở Vn thôi.
Tôi và Anna sải bước bên nhau về phòng trọ của tôi, trên đường về Anna giới thiệu cho tôi về Singapore. Chúng tôi con hứa nếu có thời gian thì tôi muốn Anna làm hướng dẫn viên cho mình muột buổi. À nó còn nhờ Anna đi mua sim và điện thoại bên này, để dễ bề liêm lạc.
-Anna à, biết ở đâu bán sim và điện thoại gần đây không?
-Anh hỏi làm gì? Chả nhẽ anh chưa có dt hả?
-Uh, tôi mới sang nên chưa chuẩn bị gì hết nên ……
-Thôi được rồi, đi theo tôi, tôi đưa đi mua, đúng thật là, không hiểu anh là người gì nữa, đến điện thoại cũng không chuẩn bị.
-Đây là lần đầu tôi xa nhà mà, lại là nước ngoài chứ bộ, ai như cô.
-Tôi làm sao hả hả hả?
-Không sao.
-(dơ nắm đấm trước mặt tôi) Anh cẩn thận đấy, không là tôi để anh tự đi về đấy.
-Tôi có ý gì đâu, chả nhẽ cô lại đem con bỏ chợ à, vậy là không được đâu.
-Tôi thích thì tôi bỏ thôi, với cả anh lớn rồi, sợ gì chứ.
-Sợ chứ sao không, giưa đất khác quê người mà.
-Biết sợ là tốt, đừng có mà nhây với tôi, không là tôi bỏ anh thật đấy.
-Rồi, rồi, biết rồi, khổ lắm.
Anna dẫn nó đến một cửa hang điện thoại cũng gần chỗ nó ở.
-Hi ( cả nó và Anna lên tiếng)
-Hi, what do you need?
-he want buys phone and phone number.
-Oh, brother needed so kind?
-anh cần loại nào?( Anna quay sang hỏi nó)
-loại nào cũng được.
-vậy loại giống tôi ha.
-I buy iphone 6.
-Every 299 usd of other precious.
Tôi rút ví lấy tiền ra trả, mua bán xong thì tôi cùng Anna về khu nhà của Anna.
-Mai anh có phải làm gì không?
-Mại tôi đi nhập học thôi, mà có việc gì?
-Thế anh không muốn có sdt ak mà hỏi việc gì?
-Uả, thế vừa nãy vẫn chưa có sim hả?
-A nghĩ đây là Vn sao mà mua sim dễ như mua kẹo.
-Vậy sao để có sim đây.
-Mại ra chỗ dky ký của nhà mạng rồi dky, họ sẽ cấp sim cho anh, anh phải nạp tiền vào mà dùng 3G.
-Vậy phiền cô một lần nữa vậy.
-Này tôi làm không công đâu.
-Thế á, giúp người mà cũng đòi công ak?
-Ai chứ anh là tôi phải đòi.
-Uh, cũng được, nhưng đòi cái gì nhẹ nhành thôi, kiểu như thơm vào mà chẳng hạn.
-Ai thèm cái đó chứ, hư.
-À mà từ đây đi về bên phải 300m là về đến chỗ anh đấy.
-Cảm ơn nha cô gái dễ thương gặp lần đầu, à mà mai làm sao tôi có thể gặp được cô.
-Anh cứ đến quán nhà tôi là sẽ gặp tôi thôi ak.
Nói xong Anna đi vào nhà. Bỏ mình nó bơ vơ nhìn theo bong dánh cô nàng, đôi mang căng mọng nảy này mỗi bước chân của Anna. Về đến phóng, nó vscn xong, nó nằm vật ra giường và suy nghĩ về việc mà nó sang đây học là đúng hay sai. Mãi suy nghĩ, nó lại thiếp đi lúc nào không hay. Sang hôm sau đúng 9h, nó có mặt tại nơi mà nó sẽ học trong một năm tới, vì đã có lịch hẹn nên nó được đưa đến gặp hiệu trưởng để làm thủ tục. Xong xuôi nó lại về quán ăn, là nơi hẹn của nó và Anna. Đến quán, nó chỉ thấy có mỗi bác trai, bác gái và một chị phục vụ, nó liền hỏi chị phục vụ.
-I'm sorry! anna have here is not so?
-Who are you?
-I was a friend of anna.
-So hope you wait, anna will busy a few things.
-No problem
Một lúc sau Anna bước ra với vẻ mặt tơi tỉnh.
-Anh đợi có lâu không?
-Cũng đủ để tôi ăn xong một tô phở và một ấm nước chè vs bác trai.
-Xí, có tý mà làm quá vậy anh hai.
-Cũng có gần 1 tiếng chư mấy, làm ai vào quán cũng nhìn tui, khiến bác trai phải ra tiếp chuyện cho đỡ ngại.
-Thật cơ á, đên vậy cơ á.
-Vâng thưa chị hai, giờ đi được chưa ạ.
-Uh, ta đi thôi.
Nó và Anna đến chi nhánh của Singtel để dky sim. Vì theo Anna thì Singtel có dịch vụ chăm sóc khách hàng tốt nhất mà chi phí 3G không quá cao. Vậy là cuối cùng nó cũng có cái sim, có cái để liên lạc với mọi người ở Vn. Tối đó nó chờ từng giây, từng phút một, 1 phút mà nó ngỡ 60s, một ngày mà ngỡ 24 tiếng.
Đúng 9h, tài khoản của thằng Túng sáng lên là nó gọi ngay lập tức, cũng chẳng phải đợi quá lâu, thằng Tùng bắt máy ngay và luôn.
-Chào đồng chí, đồng chí thấy bên ý thế nào? Có giống ở Vn không?
-Đâu, mẹ và em gái tao đâu, cho tao nhìn thấy họ cái.
-Ghớm, bạn bè chả hỏi thăm được câu, hờn.
-Bạn Tùng đẹp zai không chấp vặt.
-Em chào hai.( đứa em gái lên tiếng). Mẹ mẹ, ra mà nhìn mặt anh hai nè.
-Đây, mẹ ra giờ đây, anh mày có chạy đi đâu mà sợ. ( mẹ nó lên tiếng)
-Chào bé Linh của anh.
-Con chào mẹ, ở nhà có việc gì không mẹ, bao giờ mợ lên vậy mẹ? ( mẹ nó tiến đến gần chiếc máy tình.
-ở nhà không có chuyên gì, 4 hôm nữa là mợ mày lên, bên đó thế nào, có quen không con?
-Dạ, cũng bình thường mẹ ạ, bên này đời nhịp sống nó nhanh hơn ở Vn nhiều mẹ ạ.
-Uh, thôi có gắng lên con, cố gắng học tập tốt ha con, đừng phụ lòng người ta.
-Vâng, tất nhiên rồi mẹ, con mẹ mà.
-Mẹ, mẹ cho con nói chuyện với hai một chút. ( bé Linh lên tiếng)
-Đấy, của cô đấy, ai giàng mất đâu mà sợ.
-Em chào hai, bến đó hai quen được chị nào chưa? Khi nào hai về thì dẫn thi chị ý về theo ha.
-Gì vậy cô, mới sang có một hôm mà đòi quen ai đó ak
-Không quen thì sao hai biết mua điện thoại ở đâu, lại còn cả sim nưa chứ.
-Sao em biết mấy cái đó?
-Bạn em bảo đó, kêu ở nước ngoài phải mua sim, mà phải ra tận trung tâm mới được mua, mà chỉ dùng 1 số thôi.
-Bạn em giỏi thật đấy, ở VN mà biết nhưng thư đó.
-Thì chị bạn ấy cũng học ở nước ngoài mà, nên em hỏi thôi.
Cuộc nói chuyện đó kéo dài đến tận 11h đêm mới kết thúc bằng việc thúc dục của mẹ nó. Nó đàng ngậm ngùi tắt cuộc gọi và hẹn hôm sau nó lại gọi về.
Chap 10.
Suốt một tuần đó, sáng ngày thì đi thăm quan nơi nó sống, không thì nó ở phòng học trau dồi thêm vốn tiếng anh và phong tục của người dân tại đây. Cuối cùng ngày mà nó bắt đầu đi học đã đến. Nó đến nơi học khá sớm, một vì thói quen, một vì muốn đến sớm để chọn chỗ ngồi tốt. Nó đến mà cũng chỉ lác đác vài người. Sau một lúc thì đến lúc vào lớp, một ông rất lịch lám bước lên giảng đường và dõng dạc nói.
-Hi every body, I am Micheal, who í tracking and guidance. I hope we will have a nice course.
-Are you ready? Ok. Now we do know each other a bit.
Vậy là từng người một đứng lên giới thiệu về bản thân. Rất nhiều người đến từ Nhật, Hàn và đặc biệt là Trung quốc. Phải nói là người Trung quốc đến học rất đông. Nó giới thiệu cuối cùng, sau khi nó giới thiệu thì có nhiều tiếng xì xào về nó, vì họ nói tiếng đất nước họ nên nó không hiểu. Nó mặc kệ, đâu liên quan đến nó, nó để ngoài tai vì nó đến đây để học, vì cuộc đời nó, vì nó mang ân huệ của ông chủ dành cho nó. Sau màn giới thiệu thì cũng có vài người đến nói chuyện với nó, cũng chỉ là xã giao thôi. Đa phần những người đi học cái nghề này đều không ưa nhau, ai giỏi là bị tỵ nạnh, ghen ghét.
1 năm sau.
Vậy là sau một năm nó xa nhà, không khi nào nó nguôi ngoai nỗi nhớ. Kết thúc khóa học được một tuần rồi, cũng chuẩn bị về nước thì nó lại thấy bồi hồi, không muốn rồi đi sau một năm ở đây, có nhưng kỷ niệm khó quên bên này, nhất là Anna, có bạn người Vn duy nhất là nữ của nó từ nhỏ đến này. Cách 2 ngày trước khi về nước nó hẹn Anna ra nói chuyện.
-Anna à, mình sắp về Vn rồi, mình kết thúc khóa học tại đây rồi.
-Cái gì cơ, anh nói anh sắp về Vn, khi nào anh về.
-2 hôm nữa.
-Cái gì, 2 hôm nỡi thôi á, sao giờ anh mới nói với tôi hả?
-Tại tôi sợ, sợ nếu nói ra thì ……
-Thì sao ?
-Thì tôi sẽ khó mà về được, vì tôi có tình cảm với cô, sợ nói ra sớm tôi sẽ khó mà về được.
-Anh .. anh nói anh có tình cảm với tôi sao? Sao giờ anh mới nói hả, anh biết tôi cũng có …….. với anh không hả, vì là con gái nên tôi không giám thổ lộ và tôi nghĩ anh đã có bạn gái ở Vn nên không thèm để ý đến tôi cơ.
-Tôi đã có bạn gái đâu, vì tôi ………
-Vì sao?
-Vì tôi nghĩ cô có bạn trai rồi nên tôi không dám thổ lộ và nghĩ đến gia cảnh nhà tôi nên tôi không dám, nhất là cái anh Tony mà cô giới thiệu đó, hơn tôi mọi mặt nên tôi nghĩ Tony là bạn trai của cô.
-Vi vậy là anh không dám nói ra tình cảm của mình, anh nghĩ tôi thích Tony ư, anh thật là hen nhát đấy, không ngờ tôi lại yêu một người hèn nhát, không dám đấu tranh vì tình cảm của mình.
-Tôi thực sự xin lôi mà, vì còn 2 hôm nữa nên tôi mới dám nói ra tình cảm của mình.
-Hóa ra nếu anh không về thì anh sẽ không bao giờ nói ra đúng không?
-Tôi cũng không biết nữa, có thể tôi sẽ nói ra, nhưng khi đó chắc cô đã có người yêu rôi.
Vậy là cả tôi và Anna cùng im lặng một hồi lâu. Nó phải cất tiếng trước để xóa đi tình trạng này.
-Anna này, tôi có điểu muốn nói với cô, nếu không nói ra tôi sợ sẽ hối hận cả đời
-Cái gì mà quan trọng vậy, quan trọng bằng việc anh sắp về nược không?
-Có, nó quan trọng hơn nhiều. Anna này, làm người yêu anh một ngày được không?
-Có một ngày thôi sao, một ngày thì em không đồng ý đâu, phải cả đời thì e đồng ý.
-Anh….. anh….. anh nghĩ chỉ cần một ngày là anh mãn nguyện rồi, dù sao anh và em cũng sắp phải xa nhau nên…..
-Nếu em làm người yêu anh thì anh có ở lại với em không?
-Anh xin lỗi, anh không thể, anh phải trở về hoàn thành hợp đồng mà anh đã hứa với ông chủ. Với cả anh còn phải chăm sóc mẹ và đứa em gái của anh nữa, xa nhau 1 năm là quá đủ rồi, anh không muốn xa họ thêm nũa.
-Vì vậy nên anh mới chấp nhận xa em ư, vậy mà muốn em là người yêu anh, anh quá ích kỷ rồi đó. ( bắt đầu sụt suỵt)
-Anh chỉ xin làm người yêu em một ngày thôi, vậy là quá đủ với anh rồi.
-Thôi em không muốn nghe anh nói nữa, em muốn về nhà, mau trở em về.
Vậy là nó phải trở Anna về nhà mà chưa được câu trả lời từ em, nó muốn cả ngày mai danh cho em vậy mà. Nghĩ cũng phải thôi, không ai đồng ý làm người yêu có một ngày, sau đó phải xa người mình yêu. Ngày hôm sau em cũng không có động tĩnh gì, nó buồn nhũng cũng trach mình không nói ra sớm hơn, sắp xa nhau rồi mới nói thì ….
9h ngày hôm sau tại sân bay quốc tế Changi, không một ai đưa tiếng nó cả, cũng đúng thôi bền này nó có quen ai ngoài em ra đâu. Nhưng nó cứ nghĩ là không air a tiến nó thì bất ngờ em xuất hiện với bộ mặt không thể tệ hơn, mát sưng húp, chắc khóc nhiều lắm. Nhìn em mà nó thấy thương em quá, vì nó mà. Em chạy lại và ôm lấy nó mà khóc nức nở.
-Anh, em không cho anh đi đâu, anh phải ở đây với em, em không cho anh về.
-Thôi nào, nín đi, anh sắp phải về rồi, ở lại nhớ phải giữ sức khỏe và quên anh đi, hãy coi như anh chỉ là người thoáng bước qua đời em. ( nó lau nhưng giọt nước mắt lăn trên má em)
-Không! Em không cho anh đi, bắt có giá nào em cũng phải giư anh ở lại đây. Nếu anh đi e sẽ tự tử cho anh xem.
-Em đang nói cái gì vậy, ai cho em làm vậy, em còn ba mẹ, em không nghĩ cho họ sao, không nghĩ anh sẽ ân hận nếu em sảy ra chuyện vì anh sao?
-Em không biết, chỉ cẩn anh ở lại thì em sẽ không làm gì cả.
Mãi nói chuyện với em thì sân bay thông báo chuyến bay về Vn chuẩn bị cất cánh, yêu cần một hành khách về khu vực làm thủ tục, chuẩn bị lên máy bay. Em bám lấy tay nó, khóc tùm lum lên, đúng lúc không biết thế nào thì bạn em đến.
-Mai ak, giúp mình đưa Anna về cái. ( Mại cũng là người Vn nha)
-Uh, anh yên tâm, em sẽ đưa bạn ấy về an toàn.
-Vậy thì anh yên tâm rồi, cảm ơn em.
-Không! Anh phải ở lại đây với em.( em hét lên)
-Thôi nào, anh chuẩn bị về rồi, em cũng về đi. Mai đưa Anna về giùm mình, mình đi đây.
Nói xong nó bước đi mà không dám quay đâu lại nhìn người con gái nó yêu, mối tình đầu của nó. Nó thầm chúc em sẽ gặp được người tốt hơn nó, vì chỉ như vậy mới xứng với em.
Tại Việt Nam. 8h sáng
-Mẹ và anh Tùng chuẩn bị xong chưa, nhanh không muộn.
-Ôi dào, còn nhiều thời gian mà, giò ra cũng phải đợi mà, cần gì phải vội vàng.
-Đúng đấy em, từ Singapore về Vn cũng phải 4 tiếng mà, lo gì chứ.
-Gì mà không lo hả anh, có nhiều thứ phải lo lắm.
-Nào, giờ đi thôi, được chưa hả, cứ dục hoài là sao, cứ nghĩ chỉ mình con nóng lòng không bằng.
Tại sân bay Nội Bài: 13h30.
Nó bước ra với phong cách like boss, ngầu vô cùng kính đen, mặc vest, tóc vuốt keo, mỗi tội chân đi giày conver.
Suốt một tuần đó, sáng ngày thì đi thăm quan nơi nó sống, không thì nó ở phòng học trau dồi thêm vốn tiếng anh và phong tục của người dân tại đây. Cuối cùng ngày mà nó bắt đầu đi học đã đến. Nó đến nơi học khá sớm, một vì thói quen, một vì muốn đến sớm để chọn chỗ ngồi tốt. Nó đến mà cũng chỉ lác đác vài người. Sau một lúc thì đến lúc vào lớp, một ông rất lịch lám bước lên giảng đường và dõng dạc nói.
-Hi every body, I am Micheal, who í tracking and guidance. I hope we will have a nice course.
-Are you ready? Ok. Now we do know each other a bit.
Vậy là từng người một đứng lên giới thiệu về bản thân. Rất nhiều người đến từ Nhật, Hàn và đặc biệt là Trung quốc. Phải nói là người Trung quốc đến học rất đông. Nó giới thiệu cuối cùng, sau khi nó giới thiệu thì có nhiều tiếng xì xào về nó, vì họ nói tiếng đất nước họ nên nó không hiểu. Nó mặc kệ, đâu liên quan đến nó, nó để ngoài tai vì nó đến đây để học, vì cuộc đời nó, vì nó mang ân huệ của ông chủ dành cho nó. Sau màn giới thiệu thì cũng có vài người đến nói chuyện với nó, cũng chỉ là xã giao thôi. Đa phần những người đi học cái nghề này đều không ưa nhau, ai giỏi là bị tỵ nạnh, ghen ghét.
1 năm sau.
Vậy là sau một năm nó xa nhà, không khi nào nó nguôi ngoai nỗi nhớ. Kết thúc khóa học được một tuần rồi, cũng chuẩn bị về nước thì nó lại thấy bồi hồi, không muốn rồi đi sau một năm ở đây, có nhưng kỷ niệm khó quên bên này, nhất là Anna, có bạn người Vn duy nhất là nữ của nó từ nhỏ đến này. Cách 2 ngày trước khi về nước nó hẹn Anna ra nói chuyện.
-Anna à, mình sắp về Vn rồi, mình kết thúc khóa học tại đây rồi.
-Cái gì cơ, anh nói anh sắp về Vn, khi nào anh về.
-2 hôm nữa.
-Cái gì, 2 hôm nỡi thôi á, sao giờ anh mới nói với tôi hả?
-Tại tôi sợ, sợ nếu nói ra thì ……
-Thì sao ?
-Thì tôi sẽ khó mà về được, vì tôi có tình cảm với cô, sợ nói ra sớm tôi sẽ khó mà về được.
-Anh .. anh nói anh có tình cảm với tôi sao? Sao giờ anh mới nói hả, anh biết tôi cũng có …….. với anh không hả, vì là con gái nên tôi không giám thổ lộ và tôi nghĩ anh đã có bạn gái ở Vn nên không thèm để ý đến tôi cơ.
-Tôi đã có bạn gái đâu, vì tôi ………
-Vì sao?
-Vì tôi nghĩ cô có bạn trai rồi nên tôi không dám thổ lộ và nghĩ đến gia cảnh nhà tôi nên tôi không dám, nhất là cái anh Tony mà cô giới thiệu đó, hơn tôi mọi mặt nên tôi nghĩ Tony là bạn trai của cô.
-Vi vậy là anh không dám nói ra tình cảm của mình, anh nghĩ tôi thích Tony ư, anh thật là hen nhát đấy, không ngờ tôi lại yêu một người hèn nhát, không dám đấu tranh vì tình cảm của mình.
-Tôi thực sự xin lôi mà, vì còn 2 hôm nữa nên tôi mới dám nói ra tình cảm của mình.
-Hóa ra nếu anh không về thì anh sẽ không bao giờ nói ra đúng không?
-Tôi cũng không biết nữa, có thể tôi sẽ nói ra, nhưng khi đó chắc cô đã có người yêu rôi.
Vậy là cả tôi và Anna cùng im lặng một hồi lâu. Nó phải cất tiếng trước để xóa đi tình trạng này.
-Anna này, tôi có điểu muốn nói với cô, nếu không nói ra tôi sợ sẽ hối hận cả đời
-Cái gì mà quan trọng vậy, quan trọng bằng việc anh sắp về nược không?
-Có, nó quan trọng hơn nhiều. Anna này, làm người yêu anh một ngày được không?
-Có một ngày thôi sao, một ngày thì em không đồng ý đâu, phải cả đời thì e đồng ý.
-Anh….. anh….. anh nghĩ chỉ cần một ngày là anh mãn nguyện rồi, dù sao anh và em cũng sắp phải xa nhau nên…..
-Nếu em làm người yêu anh thì anh có ở lại với em không?
-Anh xin lỗi, anh không thể, anh phải trở về hoàn thành hợp đồng mà anh đã hứa với ông chủ. Với cả anh còn phải chăm sóc mẹ và đứa em gái của anh nữa, xa nhau 1 năm là quá đủ rồi, anh không muốn xa họ thêm nũa.
-Vì vậy nên anh mới chấp nhận xa em ư, vậy mà muốn em là người yêu anh, anh quá ích kỷ rồi đó. ( bắt đầu sụt suỵt)
-Anh chỉ xin làm người yêu em một ngày thôi, vậy là quá đủ với anh rồi.
-Thôi em không muốn nghe anh nói nữa, em muốn về nhà, mau trở em về.
Vậy là nó phải trở Anna về nhà mà chưa được câu trả lời từ em, nó muốn cả ngày mai danh cho em vậy mà. Nghĩ cũng phải thôi, không ai đồng ý làm người yêu có một ngày, sau đó phải xa người mình yêu. Ngày hôm sau em cũng không có động tĩnh gì, nó buồn nhũng cũng trach mình không nói ra sớm hơn, sắp xa nhau rồi mới nói thì ….
9h ngày hôm sau tại sân bay quốc tế Changi, không một ai đưa tiếng nó cả, cũng đúng thôi bền này nó có quen ai ngoài em ra đâu. Nhưng nó cứ nghĩ là không air a tiến nó thì bất ngờ em xuất hiện với bộ mặt không thể tệ hơn, mát sưng húp, chắc khóc nhiều lắm. Nhìn em mà nó thấy thương em quá, vì nó mà. Em chạy lại và ôm lấy nó mà khóc nức nở.
-Anh, em không cho anh đi đâu, anh phải ở đây với em, em không cho anh về.
-Thôi nào, nín đi, anh sắp phải về rồi, ở lại nhớ phải giữ sức khỏe và quên anh đi, hãy coi như anh chỉ là người thoáng bước qua đời em. ( nó lau nhưng giọt nước mắt lăn trên má em)
-Không! Em không cho anh đi, bắt có giá nào em cũng phải giư anh ở lại đây. Nếu anh đi e sẽ tự tử cho anh xem.
-Em đang nói cái gì vậy, ai cho em làm vậy, em còn ba mẹ, em không nghĩ cho họ sao, không nghĩ anh sẽ ân hận nếu em sảy ra chuyện vì anh sao?
-Em không biết, chỉ cẩn anh ở lại thì em sẽ không làm gì cả.
Mãi nói chuyện với em thì sân bay thông báo chuyến bay về Vn chuẩn bị cất cánh, yêu cần một hành khách về khu vực làm thủ tục, chuẩn bị lên máy bay. Em bám lấy tay nó, khóc tùm lum lên, đúng lúc không biết thế nào thì bạn em đến.
-Mai ak, giúp mình đưa Anna về cái. ( Mại cũng là người Vn nha)
-Uh, anh yên tâm, em sẽ đưa bạn ấy về an toàn.
-Vậy thì anh yên tâm rồi, cảm ơn em.
-Không! Anh phải ở lại đây với em.( em hét lên)
-Thôi nào, anh chuẩn bị về rồi, em cũng về đi. Mai đưa Anna về giùm mình, mình đi đây.
Nói xong nó bước đi mà không dám quay đâu lại nhìn người con gái nó yêu, mối tình đầu của nó. Nó thầm chúc em sẽ gặp được người tốt hơn nó, vì chỉ như vậy mới xứng với em.
Tại Việt Nam. 8h sáng
-Mẹ và anh Tùng chuẩn bị xong chưa, nhanh không muộn.
-Ôi dào, còn nhiều thời gian mà, giò ra cũng phải đợi mà, cần gì phải vội vàng.
-Đúng đấy em, từ Singapore về Vn cũng phải 4 tiếng mà, lo gì chứ.
-Gì mà không lo hả anh, có nhiều thứ phải lo lắm.
-Nào, giờ đi thôi, được chưa hả, cứ dục hoài là sao, cứ nghĩ chỉ mình con nóng lòng không bằng.
Tại sân bay Nội Bài: 13h30.
Nó bước ra với phong cách like boss, ngầu vô cùng kính đen, mặc vest, tóc vuốt keo, mỗi tội chân đi giày conver.
Chap 11.
Nó bước ra với phong cách like boss, cool boy, ngầu. Kính đen, vest, vuốt geo, mỗi tôi đi đôi giày convers, nhìn như trẩu trê
Trước đó 4 tiếng tại sân bay Changi.
-Anh, em sẽ về Việt Nam để tìm anh, đến khi đó anh phải làm người yêu em suốt đời.
-Anh không chắc, vì xa nhau anh nghĩ tình cản sẽ nhạt phai, nên.....
-Em không biết, nhưng em sẽ về tìm anh, khi đó anh phải làm người yêu em, đó như một lời hứa với em, mối tình đầu của anh.
-Nếu có thể, anh sẽ nguyện yêu em, nhưng có lẽ chúng ta có duyên nhưng ko phận.
Nói xong nó quay lưng bước đi, bỏ mặc em đúng sau với nước mặt đã rơi.
Trở lại hiện tại. Nó bước ra cửa thì trước mặt nó là mẹ, em gái và thằng Tùng.
-Chào mừng đã trở về.
-Hai, em nhớ hai nhiều lắm.
-Con chào mẹ, sao mẹ ko ở nhà đi, ra đây làm chi cho mệt.
-Mẹ phải ra chứ, đón con trai của mẹ mà.
-Dạ, mà thôi đi về nhà rồi hãy nói chuyện.
-Uh, ta về thôi.
Cả 4 người chúng tôi bước ra cửa sân bay với cả đống hành lý để đón taxi. Về đến nhà,về đế nơi mà nó sinh ra và lớn lên, nơi mà nó sống với con người thật của nó nhất. Về đến nhà, mẹ nó bắt đứng ngoài, chờ nấu nồi nước lá bưởi, giúp gột sạch bụi đường và mọi điều xấu xa. Tuy nó không thích nhưng nó vẫn phải làm theo, vì mẹ nó bắt phải làm vậy. Xong xuôi mọi thủ tục thì nó cũng bước vào nhà, mợ nó cũng chạy ra hồ hởi đón nó.
-A, ku Tũn đã về rồi ak.( Tũn là biệt danh lúc nhỏ của nó)
-Con chào mợ, mợ đang làm đun món gì vậy.
-Tao đang nấu mấy món mày thích đây, thôi vào nhà , đi tắm rồi ra ăn cơm.
-Dạ.
Nhà nó làm thêm 1 cái phòng nữa, ban đầu là dành cho nó nhưng cái Linh giành ở nên nó phải ở phòng mà cái Linh để lại. Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, nó lấy quần áo đi tắm, cái cảm giác nóng tháng 9 ở HN mà được tắm vơi nước mát thì phê phải biết. Bước ra khỏi nhà tắm, thì đúng lúc chuẩn bị ăn cơm. Nó vội lấy cái ao mặc vô, chạy liền ra mâm cơm mà ăn vọng. Bị mợ la mà vẫn ăn.
-Cái thằng này, này chưa bỏ cái tật ăn vụng đi hả, lớn rồi sao ko sửa đi.
-Sửa hoài không được mợ ơi.
-Sửa ngay đi, không là cgai nó không yêu đâu.
-Không yêu con ở vậy, chả sao cả. Hehe
-Cái thằng. ( mợ lắc đầu ngao ngán). Thôi ra mời mẹ và thằng Tùng vào ăn com đi.
-Dạ.
-Mẹ vào ăn cơm, thằng kia có vào ăn không hay nhịn đây,nói xem tao còn biết.
-Mày hỏi hơi bị thừa đấy, dĩ nhiên là tao có ăn rồi, không ăn để mày ăn hết ak, kholng vậy đến bal giờ mới chết, lè lưỡi ra xem có đốm ko?
-Bậy nào, thôi vào ăn com đi.
-Ờ đi.
Bữa cơm diễn ra khá vui vẻ, nó bị hỏi rất nhiều về cuộc sống bên đó, kểu như bên đó có ăn kem trước cổng không?, có ny chưa.... vv. Kết thúc bữa ăn, nó xin phép đi nhỉ, vì đi máy bay khá lâu nên nó mệt. Thức dậy là lúc nhá nhem tôi, trong nhà không thấy ai, tính rút dt ra gọi thì mới nhớ đây là VN chứ không phải ở Bển. Thôi đành lết cái xâc vô vscn đã. Nó bước ra đúng lúc em gái về.
-Hai dậy rồi hả, mẹ kêu em về gọi hai dậy nè, mà hai dạy rồi may quá, xuống phụ em nấu cơm đi.
-Uh, mà mọi người đâu rồi.
-Mẹ và mợ đang ngoài cửa hangg, còn em về gọi hai dậy và nấu cơm nè.
-Thế hằng ngày mấy giờ bắt đầu ăn cơm tối.
-Tầm hơn 7h tý, mẹ vs mợ bán tới 7h thì nghỉ về ăn tối.
Vscn xong thì nó vào bếp phụ giúp em gái nấu bữa tối. Nó tính trổ tài nấu nướng khi nó học được ở bển, nó nấu được khá nhiều món. Nhưng vù hơi mệt và ko có nguyên liệu nên nó đành để khi khác, còn giờ thì phụ em gái nấu ăn đã. 7h tối, mẹ và mợ nó về đến nhà.
-Mẹ và mợ sao về muộn vậy, 2 người vào rửa mặt rồi ra ăn cơm ạ.
-Uh, nay hơi đông khách nên về muộn tý, thôi để mợ và mẹ mày vào tắm rửa rồi ra ăn.
-Dạ.
Bưa tối cũng diễn ra khá ấm cũng, bưa ăn này nó khá lâu rồi chưa được ăn một bữa nào như vậy cả. Ăn xong nó lại về phòng, onl fb, có hàng tá thông báo, 3 tin nhắn. Trong đó của em.là chủ yếu. Em nhắn cho nó như này.
*anh đến nơi chưa?*
* anh đi rồi em nhớ anh lắm*
*anh về đấy thì hãy nhớ bên này có một người luôn yêu và chờ đợi anh*
* em nhớ anh*
*anh, sao anh không trả lời.*
* anh ăn tối chưa*
*chắc anh ăn rồi phải không? 8h rồi mà*
* nếu anh onl thì hãy rep em liên nha*
Rất nhiều nhưng nó không biết phải trả lời em như thế nào. Nó có tình cảm với em nhưng nó không dám nói ra, rồi giờ đây lại muốn em bên cạnh nó, liệu nó có quá ích kỷ ko?
Nửa muốn trả lời, nửa muốn khoonh. Thì bất chợt em gửi tun nhắn cho nó.
•Anh, em biết anh đang ở đó mà.
•Anh, sao không trả lời em vậy.
•Anh trả lời đi chứ, anh biết em nhớ anh lắm không hả.
•Trả lời đi chứ.
•Anh là đồ vô lương tâm.
•Anh nói yêu tôi rồi anh bỏ đi.
Em nói rất nhiều nhưng nó chỉ xem rồi bắt bỏ. Giờ tâm trạng của nó rối, nó không có tâm trạng để trả lời nhưng câu hỏi của em.
Nó bước ra với phong cách like boss, cool boy, ngầu. Kính đen, vest, vuốt geo, mỗi tôi đi đôi giày convers, nhìn như trẩu trê
Trước đó 4 tiếng tại sân bay Changi.
-Anh, em sẽ về Việt Nam để tìm anh, đến khi đó anh phải làm người yêu em suốt đời.
-Anh không chắc, vì xa nhau anh nghĩ tình cản sẽ nhạt phai, nên.....
-Em không biết, nhưng em sẽ về tìm anh, khi đó anh phải làm người yêu em, đó như một lời hứa với em, mối tình đầu của anh.
-Nếu có thể, anh sẽ nguyện yêu em, nhưng có lẽ chúng ta có duyên nhưng ko phận.
Nói xong nó quay lưng bước đi, bỏ mặc em đúng sau với nước mặt đã rơi.
Trở lại hiện tại. Nó bước ra cửa thì trước mặt nó là mẹ, em gái và thằng Tùng.
-Chào mừng đã trở về.
-Hai, em nhớ hai nhiều lắm.
-Con chào mẹ, sao mẹ ko ở nhà đi, ra đây làm chi cho mệt.
-Mẹ phải ra chứ, đón con trai của mẹ mà.
-Dạ, mà thôi đi về nhà rồi hãy nói chuyện.
-Uh, ta về thôi.
Cả 4 người chúng tôi bước ra cửa sân bay với cả đống hành lý để đón taxi. Về đến nhà,về đế nơi mà nó sinh ra và lớn lên, nơi mà nó sống với con người thật của nó nhất. Về đến nhà, mẹ nó bắt đứng ngoài, chờ nấu nồi nước lá bưởi, giúp gột sạch bụi đường và mọi điều xấu xa. Tuy nó không thích nhưng nó vẫn phải làm theo, vì mẹ nó bắt phải làm vậy. Xong xuôi mọi thủ tục thì nó cũng bước vào nhà, mợ nó cũng chạy ra hồ hởi đón nó.
-A, ku Tũn đã về rồi ak.( Tũn là biệt danh lúc nhỏ của nó)
-Con chào mợ, mợ đang làm đun món gì vậy.
-Tao đang nấu mấy món mày thích đây, thôi vào nhà , đi tắm rồi ra ăn cơm.
-Dạ.
Nhà nó làm thêm 1 cái phòng nữa, ban đầu là dành cho nó nhưng cái Linh giành ở nên nó phải ở phòng mà cái Linh để lại. Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, nó lấy quần áo đi tắm, cái cảm giác nóng tháng 9 ở HN mà được tắm vơi nước mát thì phê phải biết. Bước ra khỏi nhà tắm, thì đúng lúc chuẩn bị ăn cơm. Nó vội lấy cái ao mặc vô, chạy liền ra mâm cơm mà ăn vọng. Bị mợ la mà vẫn ăn.
-Cái thằng này, này chưa bỏ cái tật ăn vụng đi hả, lớn rồi sao ko sửa đi.
-Sửa hoài không được mợ ơi.
-Sửa ngay đi, không là cgai nó không yêu đâu.
-Không yêu con ở vậy, chả sao cả. Hehe
-Cái thằng. ( mợ lắc đầu ngao ngán). Thôi ra mời mẹ và thằng Tùng vào ăn com đi.
-Dạ.
-Mẹ vào ăn cơm, thằng kia có vào ăn không hay nhịn đây,nói xem tao còn biết.
-Mày hỏi hơi bị thừa đấy, dĩ nhiên là tao có ăn rồi, không ăn để mày ăn hết ak, kholng vậy đến bal giờ mới chết, lè lưỡi ra xem có đốm ko?
-Bậy nào, thôi vào ăn com đi.
-Ờ đi.
Bữa cơm diễn ra khá vui vẻ, nó bị hỏi rất nhiều về cuộc sống bên đó, kểu như bên đó có ăn kem trước cổng không?, có ny chưa.... vv. Kết thúc bữa ăn, nó xin phép đi nhỉ, vì đi máy bay khá lâu nên nó mệt. Thức dậy là lúc nhá nhem tôi, trong nhà không thấy ai, tính rút dt ra gọi thì mới nhớ đây là VN chứ không phải ở Bển. Thôi đành lết cái xâc vô vscn đã. Nó bước ra đúng lúc em gái về.
-Hai dậy rồi hả, mẹ kêu em về gọi hai dậy nè, mà hai dạy rồi may quá, xuống phụ em nấu cơm đi.
-Uh, mà mọi người đâu rồi.
-Mẹ và mợ đang ngoài cửa hangg, còn em về gọi hai dậy và nấu cơm nè.
-Thế hằng ngày mấy giờ bắt đầu ăn cơm tối.
-Tầm hơn 7h tý, mẹ vs mợ bán tới 7h thì nghỉ về ăn tối.
Vscn xong thì nó vào bếp phụ giúp em gái nấu bữa tối. Nó tính trổ tài nấu nướng khi nó học được ở bển, nó nấu được khá nhiều món. Nhưng vù hơi mệt và ko có nguyên liệu nên nó đành để khi khác, còn giờ thì phụ em gái nấu ăn đã. 7h tối, mẹ và mợ nó về đến nhà.
-Mẹ và mợ sao về muộn vậy, 2 người vào rửa mặt rồi ra ăn cơm ạ.
-Uh, nay hơi đông khách nên về muộn tý, thôi để mợ và mẹ mày vào tắm rửa rồi ra ăn.
-Dạ.
Bưa tối cũng diễn ra khá ấm cũng, bưa ăn này nó khá lâu rồi chưa được ăn một bữa nào như vậy cả. Ăn xong nó lại về phòng, onl fb, có hàng tá thông báo, 3 tin nhắn. Trong đó của em.là chủ yếu. Em nhắn cho nó như này.
*anh đến nơi chưa?*
* anh đi rồi em nhớ anh lắm*
*anh về đấy thì hãy nhớ bên này có một người luôn yêu và chờ đợi anh*
* em nhớ anh*
*anh, sao anh không trả lời.*
* anh ăn tối chưa*
*chắc anh ăn rồi phải không? 8h rồi mà*
* nếu anh onl thì hãy rep em liên nha*
Rất nhiều nhưng nó không biết phải trả lời em như thế nào. Nó có tình cảm với em nhưng nó không dám nói ra, rồi giờ đây lại muốn em bên cạnh nó, liệu nó có quá ích kỷ ko?
Nửa muốn trả lời, nửa muốn khoonh. Thì bất chợt em gửi tun nhắn cho nó.
•Anh, em biết anh đang ở đó mà.
•Anh, sao không trả lời em vậy.
•Anh trả lời đi chứ, anh biết em nhớ anh lắm không hả.
•Trả lời đi chứ.
•Anh là đồ vô lương tâm.
•Anh nói yêu tôi rồi anh bỏ đi.
Em nói rất nhiều nhưng nó chỉ xem rồi bắt bỏ. Giờ tâm trạng của nó rối, nó không có tâm trạng để trả lời nhưng câu hỏi của em.
Chap 12
Cả một tuần sau đó nó không dám bặt fb lên, nếu bật lên nó sợ sẽ đối mặt với em như nào. Nó muốn em quên nó đi, đó là cách nó chọn, yêu một người mà không đến được với nhau. Cuối cùng thì nó cũng phải bật fb lên, ngay lập tức là 1 status đập vào mắt nó “em nhớ anh nhiều lắm, em không biết em đã làm gì mà anh không trả lời tin nhắn của em, nếu anh có online thì hãy trả lời em. Em muốn nói là em yêu anh nhiều lắm, chàng ngố của em”, em còn tag nó vào nữa chứ.
-Chào em, anh đây.
-Anh chịu trả lời rồi ak, anh biết em mong anh như thế nào không? ( em như chỉ chờ nó rep là rep lại liền hay sao ý)
-Có chuyện gì sao?
-Có, có nhiều lắm, nhưng em không biết bắt đầu từ đâu, như thế nào. Giờ em muốn hỏi là cả tuần qua anh làm gì mà không rep tin nhắn của em, chả nhẽ em không còn là gì trong anh ư.
-Sao em lại nói vậy, em luôn có 1 vị trí trong trái tim anh.
-Nhưng sao anh không thèm trả lời tin nhắn của em.
-Tại anh bận.
-Anh bận ư, anh bận đến mức 1 tuần liền không thể trả lời ư.
-ừ thì….
-Thì sao?
-Sự thật là anh bận mà, anh phải bán hang từ sang đến gần đêm mới về nhà, thời gian đâu mà trả lời hả em.
-Anh nói xạo, rõ rang trước đây anh nói nhà anh đâu có của hang nào đâu.
-Đây là của hàng của mợ anh, anh chỉ làm giúp trước khi đi làm thôi.
-Vậy sao hôm nay anh có thời gian trả lời em, lại còn sớm thế này.
-Tại hôm nay nhà anh có việc nên đóng của sớm, anh có thời gian để trả lời em.
Nó và em nói rất nhiều, chốt em nói nhớ nó, em nói nếu có cơ hội em sẽ về tìm nó. Nó tắt máy đi ngủ, chuẩn bị cho ngày mai đi gặp ông chủ. Sáng hôm sau, như một thói quan nó dậy khá sơm ( 4h sáng, bên Singapore là 5h) để thể dục, thấy còn khá sớm nên nó lại nằm ngủ tiếp như mấy hôm trước. Sau 2h ngủ tiếp thì con em vào gọi nó dậy.
-Hai, hai dậy đi, sáng rồi, sao nay hai dậy muộn vậy? hai dậy ăn sáng nào.
-Uh, hai dậy đây, mấy giờ rồi vậy.
-Hơn 6h rồi ạ, sao nay dậy muộn vậy hai, nhưng ngày trước hai dậy sớm lắm mà.
-Nay hai hơi mệt, mẹ mà mợ dậy chưa.
-Mẹ và mợ đang chờ hai ra ăn sáng đấy, nhanh em còn đi học nữa.
-Đây, hai dậy đây, em ra ăn sáng đi.
Nó cố lết cái xác vào gặp William Cường để VSCN. Xong xuôi mọi thủ tục thì nó ra ăn sáng.
-Sao nay dậy muộn vậy con.
-Dạ con hơi mệt mạ ạ, chắc vẫn chưa quen múi giờ và thời tiết.
-Về một tuần rồi mà vẫn chưa quen sao?
-Vâng, mà thôi mẹ và mợ ăn đi còn ra cửa hàng.
Hôm nay nó ăn phở do mợ nó nấu, tuy không ngon như mẹ nó nấu nhưng cũng được, vẫn hơn ở tiệm. Ăn sáng xong nó lên phòng chuẩn bị quần áo đi gặp ông chủ. Nó chọn bộ quần áo mà em chọn cho nó, nó mặc vào nhìn già trước tuổi khá nhiều. Tuy không thích nhưng nó vẫn phải mặc. Nó bắt taxi đến nơi mà nó sắp phải làm quản gia ở đây, vẫn ngôi biệt thự đó, cánh cửa đó, nhưng không biết con người sẽ ra sao? Nó bấm chuông của, một lúc sau có một người ra mở của, không phải chị Huyền mà là một cô bé.
-Anh tìm ai ạ?
-Phiền em vào nói với ông chủ là có người tên Quân muốn gặp.
-Vậy anh chờ chút.
Cô bé đóng cổng chạy vào phía trong nhà, một lúc sao chạy ra mở của cho nó.\
-Mời anh vào, nay ông chủ không có nhà, chỉ có cậu chủ thôi.
-Uh, cảm ơn em.
Nó bước qua cánh của đó, vào đến giữa khu viền thì thằng Tùng ra đón nó.
-Chào, sao giờ mới đến.
-Tao bận mà, mày biết còn gì, sao còn hỏi tao.
-Hỏi cho có lệ ý mà, thôi vào nhà đi.
-Mà này ông chủ không có nhà ak.
-Bố tao ý hả, ông đi công tác khoảng 2 hôm nữa mới về cơ, còn mẹ tao thì ở công ty tối mới về.
-Thế sao mày không giúp 2 người họ 1 tay.
-Họ có muốn tao giúp đây, nhiều lần tao muốn giúp nhưng họ toàn nói : bào giờ mày có bằng giỏi quản trị kinh doanh thì tao cho mày quản lý hết. Đấy, nói vậy thì tao hết của muốn giúp.
-Uh, mà mày chuẩn bị đi du học đến đâu rồi.
-Ak, sang tháng thì tao đi rồi, hôm tao đi mày nhớ đi tiến tao đó.
-Tao sợ không đi được.
-Vì sao?
-Thì tao làm quản gia thì thời gian đâu.
-Gỉ tường, cứ thoải mái đi, hôm đó tao xin cho mày là được chứ gì.
-Làm thế sao được.
-Tao nói được là được. Mà thôi, đi ra đây với tao một lúc đã, rồi trưa này ở lại ăn cơm cùng tao với em gái tao.
-À mà em gái mày tến gì vậy.
-À nó tên Trang, tên ở nhà là Bống, nhưng đừng gọi nó vậy, nó không thích đâu.
-Biết rồi, dù sao cũng là cô chủ của tao mà. Mà giờ đi đâu đây.
-À đi mua đồ với tao, mua ít sang bên đó đỡ phải mua.
Vậy là nó cùng với thằng Tùng đi mua đồ cùng nhau. Thằng Tùng chở nó đến một shop khá lớn, gần hồ gương gì đó. Vào lựa đồ mà nó toát cả mồ hôi, mỗi món đồ lên tới cả triệu chứ ít gì đâu, vậy mà thằng Tùng nó thích cái nào là nó lấy cái đó, đúng là con nhà giàu mà mua gì cũng được.
Cả một tuần sau đó nó không dám bặt fb lên, nếu bật lên nó sợ sẽ đối mặt với em như nào. Nó muốn em quên nó đi, đó là cách nó chọn, yêu một người mà không đến được với nhau. Cuối cùng thì nó cũng phải bật fb lên, ngay lập tức là 1 status đập vào mắt nó “em nhớ anh nhiều lắm, em không biết em đã làm gì mà anh không trả lời tin nhắn của em, nếu anh có online thì hãy trả lời em. Em muốn nói là em yêu anh nhiều lắm, chàng ngố của em”, em còn tag nó vào nữa chứ.
-Chào em, anh đây.
-Anh chịu trả lời rồi ak, anh biết em mong anh như thế nào không? ( em như chỉ chờ nó rep là rep lại liền hay sao ý)
-Có chuyện gì sao?
-Có, có nhiều lắm, nhưng em không biết bắt đầu từ đâu, như thế nào. Giờ em muốn hỏi là cả tuần qua anh làm gì mà không rep tin nhắn của em, chả nhẽ em không còn là gì trong anh ư.
-Sao em lại nói vậy, em luôn có 1 vị trí trong trái tim anh.
-Nhưng sao anh không thèm trả lời tin nhắn của em.
-Tại anh bận.
-Anh bận ư, anh bận đến mức 1 tuần liền không thể trả lời ư.
-ừ thì….
-Thì sao?
-Sự thật là anh bận mà, anh phải bán hang từ sang đến gần đêm mới về nhà, thời gian đâu mà trả lời hả em.
-Anh nói xạo, rõ rang trước đây anh nói nhà anh đâu có của hang nào đâu.
-Đây là của hàng của mợ anh, anh chỉ làm giúp trước khi đi làm thôi.
-Vậy sao hôm nay anh có thời gian trả lời em, lại còn sớm thế này.
-Tại hôm nay nhà anh có việc nên đóng của sớm, anh có thời gian để trả lời em.
Nó và em nói rất nhiều, chốt em nói nhớ nó, em nói nếu có cơ hội em sẽ về tìm nó. Nó tắt máy đi ngủ, chuẩn bị cho ngày mai đi gặp ông chủ. Sáng hôm sau, như một thói quan nó dậy khá sơm ( 4h sáng, bên Singapore là 5h) để thể dục, thấy còn khá sớm nên nó lại nằm ngủ tiếp như mấy hôm trước. Sau 2h ngủ tiếp thì con em vào gọi nó dậy.
-Hai, hai dậy đi, sáng rồi, sao nay hai dậy muộn vậy? hai dậy ăn sáng nào.
-Uh, hai dậy đây, mấy giờ rồi vậy.
-Hơn 6h rồi ạ, sao nay dậy muộn vậy hai, nhưng ngày trước hai dậy sớm lắm mà.
-Nay hai hơi mệt, mẹ mà mợ dậy chưa.
-Mẹ và mợ đang chờ hai ra ăn sáng đấy, nhanh em còn đi học nữa.
-Đây, hai dậy đây, em ra ăn sáng đi.
Nó cố lết cái xác vào gặp William Cường để VSCN. Xong xuôi mọi thủ tục thì nó ra ăn sáng.
-Sao nay dậy muộn vậy con.
-Dạ con hơi mệt mạ ạ, chắc vẫn chưa quen múi giờ và thời tiết.
-Về một tuần rồi mà vẫn chưa quen sao?
-Vâng, mà thôi mẹ và mợ ăn đi còn ra cửa hàng.
Hôm nay nó ăn phở do mợ nó nấu, tuy không ngon như mẹ nó nấu nhưng cũng được, vẫn hơn ở tiệm. Ăn sáng xong nó lên phòng chuẩn bị quần áo đi gặp ông chủ. Nó chọn bộ quần áo mà em chọn cho nó, nó mặc vào nhìn già trước tuổi khá nhiều. Tuy không thích nhưng nó vẫn phải mặc. Nó bắt taxi đến nơi mà nó sắp phải làm quản gia ở đây, vẫn ngôi biệt thự đó, cánh cửa đó, nhưng không biết con người sẽ ra sao? Nó bấm chuông của, một lúc sau có một người ra mở của, không phải chị Huyền mà là một cô bé.
-Anh tìm ai ạ?
-Phiền em vào nói với ông chủ là có người tên Quân muốn gặp.
-Vậy anh chờ chút.
Cô bé đóng cổng chạy vào phía trong nhà, một lúc sao chạy ra mở của cho nó.\
-Mời anh vào, nay ông chủ không có nhà, chỉ có cậu chủ thôi.
-Uh, cảm ơn em.
Nó bước qua cánh của đó, vào đến giữa khu viền thì thằng Tùng ra đón nó.
-Chào, sao giờ mới đến.
-Tao bận mà, mày biết còn gì, sao còn hỏi tao.
-Hỏi cho có lệ ý mà, thôi vào nhà đi.
-Mà này ông chủ không có nhà ak.
-Bố tao ý hả, ông đi công tác khoảng 2 hôm nữa mới về cơ, còn mẹ tao thì ở công ty tối mới về.
-Thế sao mày không giúp 2 người họ 1 tay.
-Họ có muốn tao giúp đây, nhiều lần tao muốn giúp nhưng họ toàn nói : bào giờ mày có bằng giỏi quản trị kinh doanh thì tao cho mày quản lý hết. Đấy, nói vậy thì tao hết của muốn giúp.
-Uh, mà mày chuẩn bị đi du học đến đâu rồi.
-Ak, sang tháng thì tao đi rồi, hôm tao đi mày nhớ đi tiến tao đó.
-Tao sợ không đi được.
-Vì sao?
-Thì tao làm quản gia thì thời gian đâu.
-Gỉ tường, cứ thoải mái đi, hôm đó tao xin cho mày là được chứ gì.
-Làm thế sao được.
-Tao nói được là được. Mà thôi, đi ra đây với tao một lúc đã, rồi trưa này ở lại ăn cơm cùng tao với em gái tao.
-À mà em gái mày tến gì vậy.
-À nó tên Trang, tên ở nhà là Bống, nhưng đừng gọi nó vậy, nó không thích đâu.
-Biết rồi, dù sao cũng là cô chủ của tao mà. Mà giờ đi đâu đây.
-À đi mua đồ với tao, mua ít sang bên đó đỡ phải mua.
Vậy là nó cùng với thằng Tùng đi mua đồ cùng nhau. Thằng Tùng chở nó đến một shop khá lớn, gần hồ gương gì đó. Vào lựa đồ mà nó toát cả mồ hôi, mỗi món đồ lên tới cả triệu chứ ít gì đâu, vậy mà thằng Tùng nó thích cái nào là nó lấy cái đó, đúng là con nhà giàu mà mua gì cũng được.