Blog của Jun nguyễn, đây là nơi mà mình sẽ chia sẻ tâm sư, tình cảm và những mẩu truyện do chính mình viết ra. Và mình có tổng hợp thêm nhưng bộ truyện hay do nhiều tác giả khác dã viết ra.

Một nghìn ngọn gió C3 - Seno

Nấu cơm xong xuôi thì có tin nhắn đến. Mẹ bảo lên bà ngoại nên tự lo cơm nước ở nhà. Mãi mới được hôm tự do tội gì không tranh thủ. Gọi điện ngay cho thằng Sơn hẹn nó 8h ở nét. Còn mình thì tắm rửa ăn cơm xong ra là vừa. 
Đến nơi thấy nó đã bật máy sẵn cho mình. Vừa ngồi nó đã càu nhàu
- Mẹ, Lâu lắm mới thấy m rủ t đi chơi net. Tính tu thật à?
- Tu hú ấy. Sắp hết năm rồi nên t chơi ít lại. Thi xong tha hồ. Tạo phòng chưa ? Mời t đi.
- Đây chờ tí. Hôm nay rank hạng với t. Dm qua leo chuỗi tạch lên tạch xuống vì mấy thằng óc chó. Đéo lên nổi cái rank Bạch Kim luôn.
- M khác mẹ gì nó. Tạ như nhau. 
...

Rank đc 2 trận thì trận thắng trận thua. Nhìn đồng hồ cũng hơn 10h tính về đi ngủ mai còn đi học. Định đứng dậy thì tab bên fb có tin nhắn.
Cỏ may :
- Ông lại đi net phải không?
- Ờ. Sao à ?
- Không sao. Hỏi vậy. Mà ông chơi game gì thế ?
- Chơi linh tinh thôi. Game Liên minh mà bọn ở trường hay chơi ấy.
- Ê. Hôm nào ông rảnh dạy tôi chơi game đó đi. Tôi muốn thử.
- Thôi. Dẫn gái vào nét ngại lắm. Mà bà chơi làm gì. Lo mà học.
- Thì lúc nào học xong thì đi. Thế nha. Quyết định vậy đi. Tôi off đây. Bye.

Chưa kịp nói câu từ chối thứ 2 thì nhỏ đã off mất. Chắc nhỏ giỡn chơi thôi. Tắt máy tính tiền. Về đến nhà cũng 10 rưỡi kém. Lên phòng nằm chả có việc gì. Liếc liếc đống sách ngổn ngang tự dưng lại hiện ra khuôn mặt của con nhỏ Chả phải mình ghét nhỏ nhưng mà cứ có cảm giác sao sao ấy. Khó chịu. Lôi mấy môn ngày mai học ra lướt qua một tí rồi đi ngủ. Soạn sẵn đống sách để dậy chỉ việc cắp đi. Chứ không phải lười mang có mỗi một quyển để đi học. 
Sáng. Nắng đẹp.




U vẫn chưa về. Mình đóng cửa rồi phóng đến trường. Tự dưng lòng phơi phới.
Đến lớp thấy bọn nó vẫn đang chí chóe với nhau. Vừa đặt đít thì nhỏ cũng đến.

- Dạo này vào lớp chăm ha. (Nhỏ cười. Bây giờ mới để ý là nhỏ có má lúm đồng tiền. Nhìn duyên vch. Kể mà nhỏ không chọc mình thì ngồi với nhỏ cũng thích thật)
- Ờ, cuối năm rồi. Vào lớp ngồi mấy buổi. Thi xong làm gì thì làm.
- Ông tính thi trường gì chưa.
- Chưa. Học như tôi có thi cũng chẳng đậu. Còn bà. Bà tính thi trường gì.
- Ngoại Thương or Thương Mại. 
- Bà thích học kinh tế à. 
- Không. vì mấy trường đó hay có hoa hậu nên tôi vào đó biết đâu sau này cũng đc như vậy haha.
nhỏ cười khoái chí
- Gớm. Người thì đc 3 mét bẻ đôi. Đi thi người ta còn đánh cho rồi đuổi về ấy.
- Ông thì sao. Con trai gì chẳng có múi miếng gì hết . Đc vài cái xương sườn lồ lộ như mấy con dao thái rau So ông với bọn nghiện có khi còn xúc phạm bọn nghiện. hahahaha
- Bà thì khác gì mấy đứa tâm thần đâu mà tinh tướng.
... cãi cọ với nhỏ 1 lúc thì vô học.

Ngồi trong lớp. Hóa ra không nhàm chán như mình tưởng. Thầy cô sau gkhi giảng xong thì hay ngồi nói chuyện với học sinh Rồi mấy trò quậy phá của bọn trong lớp. Lắm lúc cười muốn sái quay hàm.Đến lúc này mình mới thật sự thấy đc một chút niềm vui nhỏ bé sau bao nhiêu ngày trốn học. 

Gần 3 tuần trôi qua sau khi nhỏ chuyển lớp đến. Điểm số bắt đầu tăng dần lên. Không quá cao nhưng cũng đủ để hài lòng. Trước toàn 1 2. Bây giờ đc 6 7 . Thật sự là mừng khôn xiết. mình dần quên mối thù với nhỏ tự lúc nào không hay.

Hôm nay là 28/4. còn 2 ngày nữa là đi dã ngoại. Cô bảo mỗi đứa về chuẩn bị ít đồ cá nhân mang đi. Mình thì chưa có quần bơi với khăn tắm nên ra siêu thị mua mấy cái. Tạt qua quán nét rủ thắng Sơn đi cùng thì phải đợi thêm 15p để nó nốt trận. Đến nơi thấy cái Linh và mấy đứa con gái à có cả nhỏ Ngân đang ở đấy. Chắc cũng đi mua đồ. Thằng Sơn nhanh mồm
- Yo. Hello các bà. Đi mua gì à. 
- À mua vài cái linh tinh ấy mà. 2 ông cũng thế hả ? - Nhỏ Linh đáp
- Ừ. Tôi ít đồ mang đi dã ngoại 
- Thế 2 ông chọn đi nhé. Bọn tôi xong rồi. Về trước đây. bye
- Ừ bye.
- Ngân về luôn không ?
- Linh cứ về trước đi mình mua thêm mấy thứ - nhỏ ngân nói
- Vậy bọn mình đi về trước nhé. Hẹn hôm sau.

Nói đoạn bọn cái Linh ra khỏi cửa. Nhỏ Ngân quay sang hỏi.
- Ê Tùng. Ông đi mua gì à. Cần tôi giúp không ?
- Nó đi mua quần bơi đấy. Bà coi có cái nào đẹp chọn cho nó cái.
- Thế hả. đi qua đây. Chỗ người ta bày quần này.  (nhỏ kéo 2 đứa lại góc siêu thị. Ở đây người ta bày đủ loại. Màu sắc hoa hòe lòe loẹt đủ cả. Nhỏ lấy lên 2 cái)

- ông chọn cái nào.
- nào cũng đc. Có cái mặc là đi à đc
- vậy lấy 2 cái này luôn đi.
- ừ.
- Mà 2 ông bận gì không ?
- Không. Có chuyện gì à.
- À ừ. Dậy tôi chơi game đi. Đằng nào mai cũng nghỉ còn gì.
- Kinh bà định lấn sân vào giới gamer à - mồm thằng Sơn lép bép.
- Thôi, ngại lắm. Tôi bận rồi. Bà bảo thằng Sơn dẫn đi. Nó đang không làm gì kìa.
- Ơ hay cái thằng này. Mày bận cái beep gì. Có đi không thì bảo. Lâu lâu t mới có phong độ cao. Nhanh nhanh. không đi t lại vả cho.

Nói xong nó kéo 3 đứa ra tính tiền. Rồi một mạch phóng thẳng đến quán nét đầu ngõ. Thề luôn là quán game không thiếu bọn con gái ra vào nhưng thằng nào cũng trố mắt nhìn nhỏ. Cứ ngó ngó qua dòm rồi xì xào bàn tán. Đại khái nghe đc hai chữ " Ngon Vãi " là biết chả tử tế gì rồi. Ông Trung chủ quán còn hóng hớt bảo sao có gái không giới thiệu cho anh. Mặc kệ ổng.

Ngồi bật máy chỉ trỏ cho nhỏ một lúc từ vào game, pick tướng, ăn lính, mua đồ như thế nào. Rồi tạo cho nhỏ một trận với máy. Mình với thằng Sơn cắm đầu vào rank. Bình thường chửi thì ghê lắm. Nay thấy thằng này nhỏ nhẹ rồi ra sức thể hiện trông mà buồn cười. Thi thoảng nhỏ vỗ vỗ vai bảo cái này là gì cái kia là gì. Rồi ú ớ khi bị trụ bắn, lính giết. Nói chung là không khác mình ngày xưa là mấy.

Muộn muộn bảo 2 đứa kia về. Thằng Sơn mặt cứ tí tởn rồi pha trò. Nhỏ thì chỉ biết đứng cười nhẹ. Đoạn chở nhỏ về nhà
- Tùng. 
- Hử
- Không có gì, gọi ông thế thôi hớ hớ
- Điên
- Ông không tính thi đại học thật à ?
- Tôi cũng không biết nữa. Bây giờ đang mông lung lắm.
- Thi đi. Lên Hà nội học với tôi.
- Bà tưởng muốn là thi đc à. Mà tôi cũng muốb lên HN học lắm chứ. Xem trên đó có gì.
- Vậy thi đi. Bao giờ ông lên HN thì chúng ta đi uống bia nhé. 
- Ừ. Cũng đc. mà Ngân này. Sao bà lại biết tôi thế. mà cũng hay giúp tôi nữa. chả giống ai tẹo nào.
- Không có gì đâu. Tại tôi thấy tính ông khá hay ho ý. Cũng nằm trong hội bóng đá nên thi thoảng ông cmt tôi có đọc đc. Thú thực trước tôi cũng hâm mộ ông lắm haha 
- Bớt xạo đi má
- Xạo gì. Tôi nói thật mà.

lao xao với nhỏ 1 lúc thì về đến nhà.
- Xuống xe đi.
- Tùng ơi
- Gì
- Không, gọi ông thế thôi haha. về đây. cảm ơn nhé. 
- Thần kinh. Tôi cũng về đây.

Hừm chẳng biết từ lúc nào mà mình lại có cảm giác thân thân với nhỏ đến thế.
Hè đến. Ve kêu râm ran cả dãy phố. Xa xa có mấy cây hoa giấy nở tím cả một góc đường. Giá như cuộc sống cứ như thế lại hay. Chẳng phải lo toan tính toán cứ êm đềm nhẹ nhàng như này thế này thôi cũng đc.

Một nghìn ngọn gió C3 - Seno Rating: 4.5 Diposkan Oleh: Blog Andrew