Chap 2
- Hello ông bạn
nhỏ cười nhe răng. Mặt đầy vẻ nguy hiểm
- Bộ thân thiết lắm hay sao mà chào. Khỏi. Cảm ơn !
Tôi nói kiểu phớt lờ
- ông có vẻ nổi tiếng nhỉ. Thấy giáo viên nào cũng quan tâm. Khâm phục quá.
- Không phải xỏ xiên nhau.
Mà cũng đúng. Với một thằng ăn với cup tiết như mình thì với giáo viên nào chả lạ mặt. Chưa kể sổ đen sổ đỏ nào mình cũng là thằng đứng đầu.
" Đó đó, nhìn đi. T biết ngay mà. Thằng này mảnh lắm .." tiếng của mấy đứa chỗ thằng Sơn nói vọng sang. Mặc kệ tụi nó bàn tán. Ngồi ngó ngó ra cửa sổ xem có gì không. Chứ ngồi trong lớp vừa khó chịu vừa không biết làm gì. Bài vở có khi cả năm còn không thèm đụng. Đi học 12 môn một quyển sách như này thì học cái gì.
Mà số xui thay. Khôg biết sáng ra gặp con chó mực hay bước chân nào ra nữa mà vừa vào học được một hôm thì kiểm tra lên xuống. Thầy vừa vào lớp.
" Kiểm tra Hóa 1 tiết "
- Móa.
Đệch nghĩ bụng tầm này có cho giở sách thì cũng biết gì đâu mà làm. Xác định ngồi ngậm bút nộp giấy trắng cho xong.
Thầy vừa phát đề xong thì có mấy đứa hì hục hí hoái làm. Tô tô vẽ vẽ. Đúng là bọn siêng học có khác. Nhìn sang bên nhóm thằng Sơn thì nó đang vò đầu bứt tai thi thoảng ngóc cái cổ lên dòm bài con Linh lớp trưởng. Mà nó còn có đứa cho mà chép. Đây có ai. Có mỗi tôi và con nhỏ thần kinh này. Vừa cáu nó. Có hỏi thì chắc nó cũng " don't fuck care ". mà coi bộ nhỏ làm cũng gớm phết. Chắc học hành cũng thuộc dạng ra gì. Haizz. Thôi coi như hôm nay đen.
- Ê, không làm gì à
Tiếng nhỏ thì thào.
- Biết chi mô mà làm.
- Đây này chép đi.
Nhỏ dúi dúi bài sang chỗ tôi. Đủ một khoảng để thầy không thấy. Có người cho chép tội gì không làm. Chép xong xuôi nộp bài như thật. Không biết đc mấy điểm. Kệ. Miễn không nộp giấy trắng là được. Hôm sau khỏi kêu tên làm trò hề cho lớp. Buổi học trôi qua nhàm chán đến phát ngấy. Cơ bản là không có động lực học mà cho dù có thì cũng mất gốc từ thời tỉ tỉ nào rồi nên nghe giảng cứ ngu ngơ như bò đội nón. Đây chính là hậu quả của việc xem nét là nhà xem game là bạn đây mà. Haizz !
Nhỏ mới đến mà nhiều người quan tâm và thân thiết gớm. Như kiểu bạn bè lâu năm mới gặp lại ấy. Thấy mấy đứa bu quanh làm quen như thật.
- Mày không lại nói chuyện với em Ngân à ?
Thằng Sơn bá vai cười cười kiểu đểu đểu
- Nói gì. Tao quen biết gì đâu mà nói ?
- Ơ sao em nó biết tên mày. Không quen nhau à. Hay do mày đc thầy hiệu trưởng nhắc tên trên cột cờ nhiều nên nổi tiếng nhỉ ?
- Thôi mày biến mẹ đi. Tao cũng đang nhàu hết cả người đây.
- Thế lát về làm kèo giải tỏa tâm lý không ? Tao bao !
- Thôi. Tao chán nét lắm rồi. Hôm nay về sớm cho U đỡ chửi. Hôm nào cũng đau đầu. Tao sắp đứt máu não mà chết đây.
- Ghê mày. Tính bỏ game bỏ anh em đồng đội hả.
- Bỏ mẹ gì. Hôm nào có hứng thì chơi. Mà còn có mấy buổi nữa là hết năm học. T cũng sợ không đc thi lắm. Chịu khó ngồi học chứ không vỡ mồm.
- Mày cũng biết sợ luôn.
Thằng chó cười hô hố
- Biến đi.
Nói đoạn nó lượn ngay ra chỗ nhỏ. Mình thì cứ ngồi nghĩ ngợi về mấy thứ. Nào là thi kiểu gì. Ra trường làm gì. Một đống câu hỏi đặt ra mà vô vọng không có câu trả lời.
Tan học. Về nhà, U hôm nay không chửi mà nói xéo
- Đi học thế có phải tốt không. Đằng này vô tổ chức. Thôi thay quần áo xuống ăn cơm.
- Dạ.
Ngồi ăn cơm U hỏi
- Chứ học xong tính làm gì. Học nghề hay đi làm. Hay đi xuất khẩu sang bên với chú Tuấn để t còn biết đường tính.
- Con cũng chưa biết nữa. Chắc con đi làm. Chứ thi ĐH không có nổi.
- Mày học như trước kia thì có phải bây giờ khác rồi không ? Nhìn thằng Duy mà học tập. Nhà nó thế này mà nó học không nhất cũng nhì.
Thôi đến đoạn này lại thấy quen quen. Và vội miếng cơm rồi chuồn gấp. Chứ không lại bị đem so sánh với cái thằng hàng xóm hàng nghìn năm nay rồi cũng thổ huyết mà chết. Leo lên phòng. Bật điện thoại lên fb. Thấy nhỏ đang onl. Mình có nên cảm ơn vụ nhỏ cho mình chép bài không nhỉ ?
- Này
- Không có ai tên là Này ở đây hết.
- Cảm ơn bà vụ cho chép bài nhé.
- Cảm ơn suông thôi à
- Thế còn đòi gì nữa.
- Không đòi gì hahaha
- Đồ điên
- Mà Tùng này. Ông chịu khó học đi. Sắp thi đến nơi rồi mà tôi thấy ông lơ mơ quá. À phải nói là học dốt quá đi. Chả chịu học gì cả.
- Này ăn nói cho cẩn thận vào nhé. Chẳng qua tôi không thích học thôi.
- Vậy cơ haha
- Vậy đấy. Cười cái quần què. Sẽ có lúc tôi cho bà sáng mắt ra.
- Tôi đâu có cận giống mấy người hay chơi điện tử như ôg đâu mà tối mắt haha.
Nói đến đây máu trong người cứ gọi là sôi sùng sục. Bị con nhỏ bỡn cợt rồi khinh thường. Nhục vãi chưởng. Đợi đấy. Nhất định có lúc bố cười vào mặt mày. Sẽ có lúc. Chờ đi. Ơ mà từ đã. Mình có nói liều quá không nhỉ. Bây giờ có lao đầu vào học thì ăn thua gì với nhỏ. Mà lỡ lời nói ra phải làm cho nhỏ sáng mắt. Một lời tuyên chiến như vậy mà bỏ cuộc à ? Lúc đấy còn nhục hơn chắc bị nhỏ cười cho thối cả mặt. Ngu rồi. Kệ đã đâm lao thì phải theo lao. Không tin mình không làm được. Dù gì cũng đc đánh giá là đứa thông minh nhanh nhẹn. Không đến nỗi làm nhỏ chết đứ đừ thì ít ra cũng k để nhỏ khinh thường mình.
Và rồi
Nguyên một tuần sau hôm đấy. Tôi. Vâng. Tùng đẹp trai hào hiệp ngồi nguyên vẹn trong lớp đúng một tuần. Không bỏ tiết. Không trốn học. Đến bà cô lẫn U và bọn trong lớp đềukinh ngạc với chuyện này. Cố gắng chăm chú nghe giảng hơn, ít quậy hơn bình thường. Ra dáng như một thằng học sinh nghiêm túc. Khước từ mấy lời rủ rê lôi kéo từ bọn thằng Sơn và mấy ông anh ngoài nét. Tôi thấy mình thật phi thường.
Đầu tuần thay vì đc nhắc tên trên cột cờ. Tôi ngôi ung dung rung đùi bên dưới. Lâu lắm mới có một ngày đẹp trời như thế.
Sinh hoạt. Bà cô vẫn tiết mục cũ rồi bả thông báo
- Năm nay thầy hiệu trưởng quyết định sẽ cho các anh chị lớp 12 đi dã ngoại. Địa điểm bài biển Hải Hòa. Chuyến đi 3 ngày 2 đêm. Nhà trường sẽ thuê xe và lo ăn ngủ cho các em. Riêng mỗi lớp phải có một quỹ riêng để phục vụ sinh hoạt. chị Linh với anh Hùng lên lấy danh sách rồi họp lớp lại. Xong nộp lại cho tôi.
Cả cái lớp ồn ào như cái chợ vỡ. Có mấy đứa rú lên " Hú hú được đi chơi rồi " mặt đứa nào đứa nấy háo hức như nhận đc tiền mừng tuổi.
- Cô ơi , hôm nào đi ạ ? - Linh hỏi.
- Trên danh sách có gi đấy. 30/4-1/5. Anh chị lo chuẩn bị kế hoạch trò chơi các thứ đi. Trường năm nay có nhiều trò hay phết đấy. Coi như đây là năm cuối các em ở trường. Làm chuyến đi để kỷ niệm.
Nhanh ha. 3 năm cấp ba trôi qua với tôi gần như là vô nghĩa. nghĩ đến tự dưng có chút hối hận len lỏi trong tim. Và rồi tự dưng thấy cổ họng nghẹn nghẹn. Mới đợt nào còn vùng vằng đòi đi mà sao bây giờ cứ thấy nôn nao. Không phải là cảm giác đc tung bay như mình tưởng mà là có chút mất mát nhè nhẹ. Chẳng hiểu.
Hôm đó về. Bật điện thoại lên đã thấy tin nhắn của nhỏ. Bộ ở lớp không nói đc hay sao mà phải về nhà.
" Dạo này tiến bộ ghê ha. Cố gắng phát huy "
- Tôi vẫn chưa quên vụ hôm bữa đâu.
ngồi đợi mãi k thấy nhỏ rep lại. thôi xuống nấu cơm. Hôm nay U đi đâu mà về muộn thế k biết.
