Blog của Jun nguyễn, đây là nơi mà mình sẽ chia sẻ tâm sư, tình cảm và những mẩu truyện do chính mình viết ra. Và mình có tổng hợp thêm nhưng bộ truyện hay do nhiều tác giả khác dã viết ra.

Một nghìn ngọn gió C1 - Seno

Chap 1

- Mày lại trốn tiết à ? Cô giáo mới điện cho tao đây này. Cho tiền đi học không đi suốt ngày nét với niếc. Loại mày t coi năm nay có tốt nghiệp nổi không. Con cái nhà người ta đi thi giải này giải nọ. Con nhà mình có việc vô lớp ngồi cũng không vô. Sau này bốc cứt mà ăn, tiền thì hôm nào cũng xin học thì thi lại, vô lớp không nói chuyện thì đánh nhau, đi họp phụ huynh cho mày tao phải lấy cái mo úp lại đây này. Mai mày mà không vào lớp thì biến khỏi nhà này cho t. Thứ con cái hư đốn. Không biết học con nhà ai... bla bla.

Vừa về đến nhà đã nghe tiếng U chửi oang hết cả não. Rõ ràng hôm nay có dặn thằng chó Sơn viết đơn xin nghỉ cho mình rồi mà sao bà chủ nhiệm vẫn gọi về nhỉ. Đau hết cả đầu. Thôi kệ. Lên gác nằm đã rồi tính. Chứ đứng đây nghe U chửi có nước thủng lỗ tai. 
- Con lên trên đây !
- Mày không ăn cơm hả ?
- Con ăn nhà bạn rồi !
- Bạn nào , bạn ở nét thì có !
- Mẹ ăn cơm đi. Con đi nghỉ đây.
- Mất dạy.


Té lẹ về phòng nằm. Mặc cho U ở dưới vẫn đang ra sức hò hét bài ca con nhà người ta trường tồn theo năm tháng. Bụng đói. Đã được ăn gì đâu. Thôi lướt tạm fb tí rồi đi ngủ. Mai dậy tắm rửa cũng được. 
Chả hiểu hôm nay là ngày vẹo gì mà đụng chỗ nào cũng chuốc bực vào người. Mất tiền. Đi chơi game thì làm một chuỗi thua bất hủ. Về nhà mẹ chửi. Thiếu nước chó cắn với dẫm shit nữa là trọn một combo thứ 6 ngày 13 thôi. Nghĩ vẩn vơ một hồi thì ngó qua cái lịch treo tường. Oài 30/3 rồi à. Không biết lúc nào mới được ra khỏi trường. Ngột ngạt với cái cuộc sống này lắm rồi.

Trước học cấp 1-2 thì cũng đâu đến nỗi. Cũng thuộc dạng ngoan hiền và học giỏi. Không xuất sắc thì cũng tiên tiến đổ lên. Mẹ còn đóng cái khung rõ to cái tấm bằng khen đi thi học sinh giỏi năm lớp 9 của mình treo giữa nhà nữa. Chả hiểu sao vừa lên cấp 3 đã bết bát. Một bầu trời đen tối hiện ra. Nghỉ học cup tiết đánh nhau đốt sổ đầu bài, trêu giáo viên,... mẹ đi gặp cô giáo như đi chợ. Đến bây giờ cũng chẳng hiểu vì sao mình lại làm mấy trò đó nữa. Mặc dù trong thâm tâm mình biết đó là dại dột. Nhưng mình vẫn làm. Ngu ngốc nhỉ. 



Lướt lướt fb một lát. Cả bảng tin đầy ắp mấy trò trẻ con của lũ bạn. Mai là 1/4 mà. Nhìn mà phát chán. Định tắt máy đi ngủ kéo xuống tí nữa thì thấy một con bé rõ đáng yêu. Chả hiểu nằm trong list fr của mình lúc nào nữa. Chỉ thấy nhỏ up một cái ảnh rõ xinh kèm theo dòng cap khá là hay ho và đầy mùi bả chó. 
" Ai muốn tớ tỏa tình không " ?
Tự dưng bất cười. Comment ngay bên dưới :
" Không ai thèm "

Thấy nhỏ rep của bọn khác nhộn nhịp lắm mà sao đến lượt mình chả thấy động tĩnh gì nhờ. Ngó đồng hồ thì mới 10h25. hay nhỏ đó đi ngủ rồi nhỉ?

Hay là nó không thèm rep ? Thôi kệ. Bớt bớt quan tâm đi thì hơn...
Ting.
" Ê, này " 

Cỏ may ? chẳng phải nick của nhỏ đó sao ? sao lại nhắn cho mình. quen biết gì đâu. Tự dưng thấy lạnh gáy. Mình đắc tội với nó à ? Bình tĩnh.
- Ê gì mà ê. Tôi có tên đang hoàng đó. 
- Thích gọi Ê đó có đc không ? 
- Không. Mà nhắn cho tôi có chuyện gì à
- Tôi thích nhắn cho Ê đó được không ? 
- Bà bị dở à ? Tôi có tên đó. Tôi tên Tùng.
- Chào Tùng  
- Ờ chào. Có chuyện gì không ? 
- Không, tôi thích làm quen Tùng có được không ?
- không. tôi đẹp trai chứ k phải loại dễ dãi. Nói đi mục đích của bà là gì đi ?
- À chỉ muốn nói với ông là " Tôi thích ông thôi " 
- Đồ điên. 
- Hahaha
- Con dồ bộ tưởng trêu tôi mà dễ à ?
- Ông hay ho phết đấy. Khác bọn hay nói chuyện với tôi vch.
- Kệ tôi . Mà tên bà là gì ? 
- Ngân. Lê Phương Ngân.
- Ờ chào Ngân. Không có việc gì thì lượn đi nhé. Tôi đi ngủ. Bye
- Ông học ở H à lớp bao nhiêu thế
- 12c7
- Thật à thôi ngủ đi hẹn ngày mai

Ngày mai ? Ngày mai cái quần đùi. Xinh mà bị điên.
Nằm nghỉ ngợi một lúc thì ngủ lúc nào không hay. Sáng mai phải vào lớp mới được. Đi học không thì không đc thi tốt nghiệp mất.

Sáng. Trời âm u. Như kiểu báo cho mình một ngày đầy sóng gió phía trước vậy.
- Con đi học đây.
...
Hôm nay có tiết sinh hoạt. Chui xuống cuối ngồi cho đỡ bị chú ý. Gì chứ bà chủ nhiệm chuyên nọc mấy thằng như mình ra chửi cho xem.
- A Hôm nay có ca sĩ đi học ? Lưu diễn mấy nước rồi mà cả tuần nay tôi mới thấy mặt anh thế Tùng.
- Em bị ốm
- Anh ung thư hay lao phổi. 1 tháng 30 ngày thì nghỉ mất 29 ngày. Ốmmm. Có mà ốm ngoài nét ấy.
- ...
- Hôm nay lớp có bạn mới. 
- Nam hay nữ cô ei - bọn con trai nhốn nháo. 
- Nữ, để tôi kêu chị ý vào.

Nói đoạn bà ấy quay ra hành lang. Tôi thì đếch quan tâm. Gục mặt xuống bàn ngủ. 
- Anh Tùng đi học hay đi để ngủ. Ngóc cái đầu lên. Đây là học sinh mới. Giới thiệu đi em.
Ồ, eo ôi xinh thế. Móa con nhà ai thế tụi bay... xinh vãi chưởng. Tiếng ồn ào.
- Chào mn .Mình là Ngân. Rất vui được học chung với các bạn. Mong các bạn giúp đỡ.
Ngân ? Ngân ? cái tên quen quen. Ngó lên thì chột dạ "Mẹ ơi là con thần kinh hôm qua ".
- chọn chỗ đi em 
- Dạ em ngồi kia đc không ạ ?

Đoạn nói rồi chỉ chỉ về phía mình.
- Bàn cuối hả. Có dc không đấy.
- Không sao đâu ạ 

Tôi thề lúc này nhìn mặt nhỏ nai k thể tả đc.
- Chào Tùng. Cho mình ngồi chung với nhé.
...
- Ê Tùng mày quen em ấy à. Mẹ có gái cứ giấu anh em - tiếng thằng sơn nói vọng sang.
- Không quen 
- Không quen sao em đó biết tên mày
- Thôi câm hộ đi
- Mấy anh coi lớp là cái chợ à? - bà cố quát... Tùng nhớ nhường nhịn bạn đấy 

Bà cô thì tiếp tục diễn thuyết về cái nề nếp của lớp mà có lẽ sau một tỉ hai trăm sau mươi lăm vạn năm nữa cũng k thay đổi rồi chỉ danh những anh tài ưu tú và tất nhiên là có tôi.

Sau một lúc xì xầm thì tiết học bắt đầu. Tôi còn đang thấy mông lung và k hiểu cái quái gì đang diễn ra.
Góc lớp nơi tôi coi là yên ổn nhất trở thành trung tâm không chỉ của lớp mà của cả trường. Tưởng chừng sẽ có những năm tháng bình yên, nhưng không. Phong ba này chưa qua thì sóng thần sắp ập đến. Tôi biết một tương lai chẳng mấy tốt đẹp khi ngồi với con nhỏ thần kinh này rồi.
Và...

Một nghìn ngọn gió C1 - Seno Rating: 4.5 Diposkan Oleh: Blog Andrew